Chiến thuật hạm đội muỗi giúp Iran duy trì kiểm soát tại eo biển Hormuz
Dù mất đi các chiến hạm chủ lực, Iran vẫn duy trì khả năng đe dọa các lực lượng hải quân hiện đại tại Vịnh Ba Tư nhờ lực lượng tàu cao tốc cơ động và chiến thuật phi đối xứng.
Hải quân Iran đang chuyển trọng tâm hoàn toàn sang tác chiến phi đối xứng sau khi các chiến hạm lớn bị vô hiệu hóa trong các đợt tấn công phủ đầu. Bằng cách tận dụng lợi thế địa hình tại eo biển Hormuz và triển khai hàng nghìn tàu cao tốc trang bị vũ khí hạng nặng, Tehran vẫn duy trì được khả năng gây áp lực lên các tuyến hàng hải quốc tế.
Tổn thất của hạm đội truyền thống Iran
Trong các giai đoạn đầu của xung đột, Hải quân Iran và Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đã phải chịu thiệt hại nặng nề trước ưu thế trên không của đối phương. Việc thiếu hụt hệ thống phòng không hiện đại trên hạm đã khiến các tàu chiến lớn trở thành mục tiêu dễ bị tổn thương trước tên lửa và UAV trinh sát.
Các báo cáo xác nhận tàu sân bay Shahid Bahman Bagheri - kỳ hạm của Hải quân Iran - đã bị đánh chìm. Bên cạnh đó, căn cứ nổi Shahid Mahdavi và nhiều tàu ngầm tại quân cảng cũng chịu hư hại nghiêm trọng. Theo Bộ tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM), khoảng 11 tàu chiến lớn của Iran đã bị vô hiệu hóa chỉ trong vòng 48 giờ đầu tiên. Về cơ bản, Iran đã mất các chiến hạm lớn và khả năng triển khai tác chiến ra ngoài Vịnh Ba Tư.

Cuộc chiến phong tỏa tại eo biển Hormuz
Mặc dù hạm đội truyền thống bị suy yếu, Iran đã đáp trả bằng cách đóng cửa eo biển Hormuz đối với các tàu thuyền từ các Dubai Link mới Dubai888 Cá Cược không thân thiện. IRGC liên tục thực hiện các vụ bắt giữ tàu thuyền vi phạm quy định an toàn hàng hải và không có giấy phép cần thiết. Tehran nhanh chóng công bố video về vụ bắt giữ.

Ngược lại, các nỗ lực phong tỏa cảng biển Iran của Hải quân Mỹ đang gặp nhiều thách thức về hậu cần. Dữ liệu từ Vortexa cho thấy nhiều tàu chở dầu vẫn có thể vượt qua các chốt chặn của Mỹ để ra vào Vịnh Ba Tư. Khoảng cách từ các căn cứ hậu cần và mối đe dọa từ tên lửa bờ biển buộc các biên đội tàu sân bay Mỹ phải duy trì khoảng cách an toàn, hạn chế khả năng kiểm soát tuyệt đối khu vực này.
Để duy trì sức ép, Iran đã triển khai "hạm đội muỗi" - một lực lượng mà các chuyên gia quân sự đánh giá là cực kỳ khó ngăn chặn. Theo New York Times, lực lượng này bao gồm hàng nghìn tàu cao tốc được trang bị súng máy, tên lửa chống hạm và ngư lôi, sẵn sàng tấn công bất kỳ đối thủ nào xâm phạm.

Phân tích kỹ thuật và chiến thuật "hạm đội muỗi"
Khác với hải quân chính quy, "hạm đội muỗi" hoạt động dưới sự quản lý của IRGC với cấu trúc phân tán. Các tàu này được giấu trong các hang đá và hầm trú ẩn ven biển được ngụy trang kỹ lưỡng, giúp chúng tránh được sự giám sát của vệ tinh và radar đối phương. Chiến thuật chính là tấn công bầy đàn (swarming tactics): hàng chục tàu nhỏ cùng tiếp cận một mục tiêu từ nhiều hướng, gây quá tải hệ thống phòng thủ của các tàu khu trục lớn.
Các dòng tàu chủ lực của IRGC
| Loại tàu | Đặc điểm nổi bật | Vũ khí trang bị |
|---|---|---|
| Ashura | Tốc độ tối đa 130km/giờ | Tên lửa chống hạm hạng nhẹ, súng máy |
| Zolfaghar | Mô phỏng lớp IPS 16 | Tên lửa chống hạm (đầu đạn 150kg) |
| Seraj | Tốc độ cao, cơ động | Pháo phản lực 107mm hoặc 122mm |
Đặc biệt, dòng tàu Ashura có khả năng đạt tốc độ cực cao, cho phép tiếp cận nhanh và rút lui tức thì trước khi đối phương kịp phản ứng. Khả năng mang theo tên lửa chống hạm hạng nhẹ giúp những phương tiện nhỏ bé này có thể gây thiệt hại đáng kể cho các chiến hạm cỡ lớn.

Mối đe dọa từ dưới mặt nước
Bên cạnh các tàu nổi, Iran còn sở hữu các tàu ngầm mini lớp Ghadir và Nahang. Mặc dù không đủ hỏa lực để đánh chìm các tàu sân bay trong một đòn tấn công duy nhất, nhưng các tàu ngầm này là phương tiện lý tưởng để rải thủy lôi bí mật. Việc vô hiệu hóa eo biển Hormuz bằng thủy lôi là một kịch bản mà giới quân sự quốc tế luôn lo ngại, bởi việc rà phá trong môi trường xung đột là cực kỳ phức tạp và rủi ro.
Sự kết hợp giữa lợi thế địa lý, vũ khí phân tán và chiến thuật đánh nhanh rút gọn đang giúp Iran tạo ra một thế trận phòng thủ có chiều sâu, thách thức trực tiếp năng lực tác chiến của các lực lượng hải quân truyền thống tại khu vực Trung Đông.